Thứ Tư, 24 tháng 4, 2019

CHUYỆN XƯA TÍCH CŨ . THAY HỒN ĐỔI XÁC - CỦA ANH DAOKY.

THAY HỒN ĐỔI XÁC - CỦA ANH DAOKY.


LỜI NGỎ dienbatn sẽ đăng lại một số bài viết hay của các ACE thế hệ trước từng làm mưa làm gió trên các diễn đàn Huyền thuật. Việc này nhằm ôn lại những kỷ niệm xưa cũ , và cũng thầm nhớ lại và tri ân những đóng góp của họ vào tri thức Huyền thuật của nước nhà. dienbatn chỉ chỉnh sửa một số lỗi chính tả ,còn để nguyên chất giọng vùng miền của họ.Xin chân thành cảm ơn các tác giả.
CHÚ THÍCH :
Anh DAOKY ( Đạo Kỳ - Lá cờ Đạo ) có tên thật là anh Ba Nê , pháp danh là Thiên Nhiên Kỷ - Thiên Nhiên Ngộ . Là người theo phái THIÊN KHAI HUỲNH ĐẠO , từng tu tập tại LIÊN HOA CỬU CUNG - THỦ ĐỨC . Anh DaoKy là một trong 2 người giới thiệu TS NGUYỄN HOÀNG PHƯƠNG nhập THIÊN KHAI HUỲNH ĐẠO tại LIÊN HOA CỬU CUNG và cũng là một trong 2 người làm lễ quán đảnh cho dienbatn , ( Vị thứ 2 là anh Thiên Bảo ) . Anh DaoKy  mất tại xã Xuân Hiệp- Huyện Linh Xuân- Quận Thủ Đức vào tháng 8 / 2006. Anh đã để lại rất nhiều bài viết có giá trị trên nhiều Diễn đàn . Trước khi mất khoảng 4 giờ , anh DaoKy còn có bài thơ vĩnh biệt mọi người rất cảm động .
"Vô thường định luật cuốn phăng
Luân hồi sinh tử vết lăn bụi trần
Ta em chấp cánh thiên thần
Chân như diệu hóa bước lần viên không."
THAY HỒN ĐỔI XÁC.
Câu chuyện bắt đầu xảy ra bên dòng sông Trẹm ở mãi cực Nam của đất nước ta vào khoảng thời gian năm 1936. Nơi đây khoảng 40 năm về truớc rất hoang vắng chỉ có Rắn Rít, mổi mòng, đỉa và loài Cá sấu Hoa cà. Lúc bây giờ đa số dân nơi đây là những người tứ xứ, họ đến định cư nơi đây khoảng chừng vài chục nóc gia vào đầu thế kỷ XX.
Bên dải đất phù sa màu mỡ, rừng ngập nước toàn những loại cây Đước và Bần bạt ngàn,ngoài sông cái thì những bụi lùm Ô Rô dày đặc là chổ cư ngụ của loài cá sấu Hoa cà khổng lồ thường tấn công những người dân đi chài, lưới . Khi nhóm dân cư nơi đây khai phá dãi phù sa bên dòng sông ra thành ruộng trồng lúa một mùa, thời này con người sinh tụ nơi đây còn thưa thớt. Từ nơi đây ra chợ huyện Cái Nước Vàm hơn ba mươi cây số để mua sắm những vật dụng cần thiết như : Vải, chỉ, cước để vá Chài, lưới, lưởi câu để đánh bắt thuỷ sản cải thiện cho đời sống trong gia đình, nhưng thường thuỷ sản sau khi đánh bắt sử dụng không hết họ phơi khô để dành trao đổi buôn bán với các thương lái sông hồ, các thương lái đến nơi xa xôi này bằng chiếc xuồng Tam bản bày biện như gian hàng bách hóa và cũng là cái nhà chưa đầy 15 mét vuông .
Ở cuối thôn trong căn nhà lợp lá, có hai vợ chồng cùng một cô con gái khoảng 17 ,18 tuổi đang ngồi ăn bửa cơm trưa, nghe tiêng chó sủa ngoài sân Ông Tư Bền biết có khách ông vội đứng lên lên nhà trước thấy 2 người đứng trước sân nhà.
-Ủa cậu đi đâu qua đây vậy, hôm nay chắc rảnh rồi hén ?
-Ờ cũng không rảnh lắm đâu, nhưng vì hứa với bà con xóm mình nên em dẫn ông thầy thuốc rắn tới đây để trị những con rắn độc ở vùng này. Khổ quá! Cứ mỗi lần dân mình đi ruộng mà bị rắn cắn thì coi như toi mạng,tình cờ do người quen giới thiệu em qua tận tận núi Tà Lơn rước ông thầy thuốc rắn về đây để ổng giúp cho bà con mình.
-Chèn đét ơi ! Quý quá vậy, hôm đó tôi nghĩ là cậu nói chơi nào ngờ làm thiệt, thôi tôi cũng thay mặt bà con xóm mình mà cảm ơn chú trước đa nghe !
Ông Tư Bền nói xong lăn xăng mời khách vào nhà sai vợ con đi nấu mước pha trà đải khách. Bấy giờ ông quan sát người khách Cao Miên nước da ngâm đen tuổi chừng 35,36 nói tiếng Việt hơi lơ lớ. Ông tư hỏi thăm hoàn cảnh gia đình của vị thầy thuốc,
-Nếu thầy ở đây giúp bà con thì trả công như thể nào ?
-Dớ, tui ở bên Tà Lơn làm thuốc để giúp cho dân thôi, không lấy tiền bạc chi hết, lấy tiền thì mấy Lụt Thum ( tức là Sư Cả ) phạt tôi chết dớ !
-Nếu không lấy tiền thì gia đình thầy sống làm sao ?
-Dớ, cái chuyện mầng ăn thì cái con vớ tôi nó phải lo chứ, không cần lo, không cần lo hì hì!
Thầy thuốc rắn nói xong rồi cười thân thiện.
Ông Tư xin phép khách đi tìm mua rượu để lai rai khi sơ ngộ, xem ông cũng quý thầy thuốc rắn này lắm !
Vân con gái ông Tư lúc này pha trà bưng lên mời cậu ba Hơn và ông khách người Cao Miên giải khát.
-Con mời câu Ba và Chú uống trà !
-Chà con Vân lúc này lớn đại hén , chừng nào cho cậu Ba uống rượu mừng của cháu vậy ?
-Trời đất ! Con còn nhỏ lắm cậu ơi, chuyện đó con không nghĩ đến đâu !
Cậu Ba và vị khách Miên cười nói với nhau to nhỏ gì đó , Vân mắc cở đỏ mặt bỏ chạy xuống nhà sau.
Ông Tư Bền trở về tay cầm chai rượu nếp bước vào nhà miệng nói:
-Mấy thưở nhà này có khách quý, tui ra quán ở ngã ba Vàm mua được một lít rượu đế để chiêu đải. Vân à ! con bắt con gà mái tơ làm thịt nấu cháo trộn gỏi cho tía đải khách quý nghe ! Tiếng của Vân dạ nhỏ ở sau biếp.
-Anh Tư à ! tui thấy con Vân nay nó lớn đại trông càng ngày xinh đẹp ra , tôi nhớ tới con Nhàn nhà tôi mà buồn ! Nói xong Ba Hơn rơm rớm nước mắt. Bấy giờ vị khách người Miên mới hỏi.
-Dớ , con gái Anh Ba vì sao vậy ?
Ba Hơn bắt đầu kể lại chuyện hôm Tây ngoài Tỉnh Cà Mau vô đây bằng tàu bố ráp bắt người theo hội kín, dân làng hoảng hốt bỏ nhà chạy vô xẻo Rạch Rô trốn dằm mình dưới nước hơn cả ngày , nhưng rồi một số người bị bắt, lính Tây nó điều tra dử lắm có bốn người phụ nữ trong làng bị chúng hảm hiếp, trong đó có con Nhàn nhà tui, vì đau khổ quá nó nhảy xuống sông tự tử, tui dìa mò xác nó không thấy, ba bốn ngày sau nghe có người báo xác của nó nổi lên gần ngả ba Vàm, nên tui vớt xác về đem chôn ở gần miểu Bà Thuỷ, nay hơm ba năm rồi !
-Thôi cậu Ba đừng buồn nửa chuyện ấy đã qua mấy năm rồi, không ai biết trước được chuyện đời người nạn tai sinh tử ai lường được đâu ? Ông Tư Bền góp lời.
-À nảy giờ không biết cao danh quý tánh của thầy đây, xin thầy cho tôi được tường có được không ?
-Dớ tui tên Song họ Thạch con út trong nhà, thôi bác kiu tui là thằng Út được rồi.
-Vậy sao ? Thôi tui mạn phép kêu thầy bằng Thầy Út nghe !
Không khí bắt đầu vui vẻ khi cháo gà được Vân dọn lên, rượu được rót tràn ly, họ mời mọc khách sáo vói nhau lúc đầu sau đó tình cảm cởi mở ly anh, ly chú, cả ba người đều say nằm lăn ra trên bộ ngựa ngáy ầm ầm.
Đêm đã về khuya Vân đang an giấc bổng cảm thấy có vật gì đè nặng lên người, trong lúc mơ màng vân còn cảm nhận được mùi nồng nặc của rượu. vốn được cha mình dạy cho chút nghề, phản ứng của Vân liền co chân đạp mạnh một cái nghe tiếng la thất thanh " Dớ, mèn ơi chết tui rồi !" Lúc nầy thì Vân tỉnh hẳn nhìn thấy Thầy Út đang ngả chổng kềnh ra đầu đập vào cối đá xay bột, máu chảy ra lênh láng, Hoảng hồn Vân kéo thấy Út lên thì nghe thiều thào nói nhỏ :
-Dớ...tui đi kiếm chổ đi tiêu... không ngờ bị lạc vào đây cái gì mà ... oánh tui một cái quá mạng vậy ?
Vân càng hoảng hốt khi nghe Thầy Út rên rỉ nho nhỏ.
Tía Má ơi! Cậu Ba ơi! thức dậy cứu Thầy Út, ổng bể đầu rồi nè !
Tiếng kêu la hoảng loạn của Vân làm cả nhà đều thức dậy chạy xuống nhà sau thấy Thầy Út nằm thiêm thiếp trên đất máu chảy dầm dề, Ông bà Tư lấy thuốc xỉa đấp lên viết thương trên đầu Thầy Út để cầm máu rồi cả bốn người khiêng Thầy Út đặt trên chiếc phản trước nhà câu khẩn Trời Phật ông bà hộ cho thầy Út tai qua nạn khỏi, Ô Tư quay lại hỏi Vân :
-Chuyện ra sao Vân kể cho Tía nghe coi?
Vân nói rằng mình không biết gì cả, chỉ thấy mơ màng trong giất ngủ thấy có gì đè nặng trên người rồi cô co chân đạp mợt cái thì nghe tiếng la của Thầy Út, khi tỉnh dậy thì thấy Thầy Út bị như vầy.
Ông Tư Bền nói :
-Đây mà ra tới trạm Y Tế Huyện thì cũng phải mất 4 giờ nếu chèo giỏi, hơn nửa đi cũng bất tiện tình cảnh giặc giả loạn lên cũng không an toàn cho mình đưa Thẩy đến Huyện, tui thấy Thầy Út yếu sức quá không thể nào đưa đi xa. biết làm sao đây ? Nếu ổng mà toi mạng thì con Vân coi như đi tù rục xương ! khổ quá , oan nghiệt gì đây ? Gia đình từ nào đấn giờ ăn hiền ở lành mà bây giờ gánh chịu hậu quả gì như vầy !
Thấy Ông Tư quá xúc động. Cậu Ba Hơn và Bà Tư Bền cũng khuyên ông bớt kích động tập trung đầu óc để cầu Trời Phật Cứu Giúp.
Thế là cả nhà đốt hương trước bàn thờ Ông Bà cầu khẩn.
Bấy giờ gương mặt của Thầy Út càng ngày càng nhợt nhạt, tinh thần mê đi, hơi thở càng yếu dần gần như tắt thở.
Cả nhà sợ quá cứ đốt nhang cầu khẩn liên tục, cả ngày hôm ấy không ai buồn ăn uống gì cả chỉ ngồi thừ ra mỗi người theo đuỗi mỗi tư tưởng nhưng họ chỉ trông chờ một phép lạ của Thiêng Liêng ban bố !
Trời sụp tối nhanh tiếng chim quốc kêu lủ ếch nhái hoà tấu bản nhạc về đêm sao hôm nay nghe buồn thảm quá ! Vân vội xuống bếp nấu cơm rồi bưng lên mời Tía má của cô cùng Cậu Ba Hơn ăn .
Ông bà Tư Bền nói:
-Việc gì nó cũng lở rồi thôi thì chúng ta ăn cơm để còn có sức mà lo chuyện ngày mai nửa chứ! Vân à ! Con nấu một miếng cháo thật lỏng để đút cho Thầy Út coi ổng có ăn được không ?
Vân đi nấu cháo trong lòng lại trách mình sao lại hồ đồ quá làm cho Thầy Út bị tán mạng thì mình không khỏi chuyện tù tội.
Bổng nghe nhà trước xôn xao tiếng của ba người lớn Vân vội chạy lên nhà trước thì thấy gương mặt ba người như mừng rở...
Nghe ông Tư nói:
-Hình như nghe thấy Thầy Út thở và ngón tay của ổng có cử động nhưng rồi nảy giờ không thấy gì nửa, không biết tối có hoa mắt không ? Cậu Ba với Má nó có thấy không ?
Bà Tu và Cậu Ba Hơn nột lượt trả lời : Có thấy!
-Vậy mà tui tưởng tui hoa mắt , nhưng nảy giờ sao lại không thấy ổng cử động hay thở nửa, thật là kỳ lạ! Nói rồi ông Tư đưa bàn tay rờ lên ngực của Thầy Út, Ông càng kinh ngạc hơn không có nhịp đập của quả tim của Thầy Út nhưng thân thể làn da thì vẫn ấm, ông thở dài và nói
-Thôi thì cũng phó mặc cho Ông Bà, Trời Phật chứ mình không làm sao hơn!
Đêm đã về khuya ông bà Tư và Cô Vân thấy mệt mỏi xin đi nằm trước. Cậu Ba Hơn tình nguyện trông chừng cái xác của Thầy Út. Đến 3 giờ sáng Cậu Ba hơn thấy một cái bóng trắng bước đến gần cúi sát mặt nhìn ông, trong lúc nửa tỉnh nửa mê ông có linh cảm như người này rất gần gủi thân quen với mình, dáng dấp thì rỏ là quen nhưng không thấy rỏ gương mặt. Bất chợt ông nghe văng vẳng tiếng nói :
-Tía ơi con là Nhàn về thăm Tía đây !
Bổng dưng Ông xúc động nước mắt ràn rụa, đứng lên nắm lấy tay của bóng trắng, nhưng bóng trắng lùi lại phía sau nói :
-Lúc nào con cũng đi theo tía, nay con chết rồi âm dương xa cách để Tía một mình con khổ tâm lắm!
Cậu Ba hơn hỏi :
-Vậy từ bấy lâu nay con ở đâu sao không dìa thăm Tía.
-Khi con chết rồi thì hồn phách cứ theo con nước sông cái trôi lên, lúc trôi xuống, lạnh lẻo lắm Tía ơi! Đôi lúc con nhớ đến Tía nhưng không làm sao về thăm được !
-Sao hôm nay con biết Tía ở đây mà dìa thăm vậy ?
-Con đã nói hồn con lúc nào cũng theo Tía, nhưng vía Phách của con còn trên sông cái nên không hiệp được với hồn thi sao con hiện ra thăm hỏi Tía. Nhưng cũng may có mấy Thầy chơn Tu đi ngang qua khúc sông giải oan cho con để cho vong hồn con đi đầu thai. Nhưng rồi Thần Hoàng tra sổ tử thì con chưa tới số nhưng vì bị chết oan, giúp con về lại dương gian phụng dưởng Tía cho trọn phận làm con.
Cậu Ba Hơn nảy giờ mê mê tỉnh tỉnh ông giật mình biết là mình đang nói chuyện với hồn ma con gái mình. Ông nhéo vào mặt mấy cái cho tỉnh ngủ, lúc này Hồn của Nhàn trắng toát như sương như khói, ông không nhìn rỏ mặt đứa con gái đáng thương của Ông, ông hỏi :
- Vậy con làm sao mà phụng dưởng Tía trong khi con là hồn ma bóng quế ?
-Chuyện này con không thể nói được, tía chờ đi !
Nói xong Nhàn tan loảng từ từ trong không gian thì cậu Ba nghe tiếng gà gáy sáng. Cậu Ba vẫn còn bàng hoàng không biết mình nằm mơ hay là sự thật...
Cậu Ba Hơn đứng lên đi rửa mặt vấn điếu thuốc rê đầu ngày, hít thật dài nghe thấy tinh thần trở nên thoải mái. Cậu nhớ lại hình ảnh của mợ Ba mẹ của Nhàn, lúc hai người gặp nhau rồi thành vợ chồng, mợ Ba vợ của Cậu là người chịu thương chịu khó hoàn cảnh của Chồng, làm công cấy mướn cho các chủ ruộng, Cậu lúc ấy chăn trâu cho ông Hội đồng Thơm ở Bạc Liêu, hai vợ chồng buổi no, buổi đói. Nhằm những năm bắt đầu loạn lạc Cậu Ba bị người ta nghi ngờ liên lạc với hội kín ở Bạc Liêu nên Cậu Ba bị tên quan Tây bắt điều tra rồi nhốt ở nhà lao tỉnh Bạc Liêu. Mợ ba một mình bụng mang dạ chửa vừa làm lụng vất vã để có tiền thăm nuôi chồng ở trong khám lớn, buồn rầu cho số phận hẩm hiu của hai vợ chồng, đến kỳ sinh nở mợ ba kiệt sức làm băng sau khi sinh ra Nhàn. Mợ ba mất, bà con thương tình hoàn cảnh hai vợ chồng nên nuôi dùm bé (Nhàn), Trong tù Cậu Ba nghe tin vợ chết cậu đau khổ vô ngần, lại nghĩ đứa bé sẽ sống ra sau khi không có người thân bên cạnh!!!
Sau bốn năm tù hàm oan, Cậu Ba Hơn được quan toà của Tây tha về. Cậu vội đi tìm con gái của mình rồi hai tía con bỏ xứ đi lang bạt khắp nơi sau cùng trụ lại nơi mảnh đất xa lạ bên dòng sông Trẹm.
Rồi bất hạnh một lần nửa lại xảy ra cho gia đình Cậu và Nhàn. tội nghiệp con bé, cả một thời thơ ấu lang bạt theo cha đi khắp nơi làm thuê kiếm cơm, trụ lại đây chưa được sung sướng thì Tây đi bố ráp gây thêm cảnh chia ly của gia đình của Cậu...
Mãi miên man với những ký ức đau buồn cậu nghe tiếng của Ông Tư Bền gọi cậu :
-Cậu Ba xuống đây ăn cơm cùng chúng tôi!
-Dạ!
Cậu xuống nhà sau, đi ngang chổ Thầy Út nằm, mắt thầy út nhắm nghiền mặt xanh tàu lá chuối, cậu ba biết Thầy Út đã chết rồi ( Không lẻ chỉ đập đầu như thế mà chết, con người dể chết thế sao?) Cậu không muốn tin như thế, nhưng sự thật vẫn là sự thật, Cậu Ba thở dài đi xuống nhà sau. Trong lúc ăn cơm không ai nói với ai lời nào, bầu không khí nặng nề, ăn xong ông Tư đứng lên đến khạp da bò múc nước uống, chợt nhớ ra điều gì ông bèn nói :
-Tui với cậu soạn bộ ngựa ra rồi đóng cho Thầy Út một chiếc áo quan cho tươm tất, dù gì ông cũng có công đến đây tuy chưa giúp mình được điều gì nhưng ổng có ý tốt!
Cậu Ba Hơn và Ông tư soạn đồ nghề Mộc bắt đầu đóng áo quan cho người chết ( thời này ít có ai bán áo quan, bộ ngựa ở trong nhà để dùng đóng áo quan nếu như có người chết ). Hai người hì hục suốt cả buồi sáng mới hoàn tất chiếc áo quan, đến lúc tẩn liệm người chết thì trong nhà cả bốn người xúm lại lau rửa mặt mày người chết, không có áo quần ông tư dem ra một chiếc chiếu củ, mấy bộ đồ rách của mình để tẩn thấy Út.
Có một điều lạ cái xác ấy không lạnh mà cứ âm ấm như thế. Ông Tư nghĩ chắc có lẻ Thầy Út còn nuối vợ con của Thầy nên chưa đư hẳn.
-Câu Ba à ! Cậu có đến nhà của Thầy Út không vậy ?
-Dạ có chứ, em gặp vợ con của Thẩy nửa !
-Thầy Út còn nuối vợ con thấy đó cậu !
Hai người hè nhau khiêng bỏ xác Thầy Út vào áo quan mới đóng, bỏ tất cả đồ tần liệm vào trong rồi định đóng nấp áo quan lại. thì cậu ba nói :
-Khoan đã anh Tư. Thầy Út là người Cao Miên mà theo em thấy tục lệ người ta là chết phải thiêu chứ không có chôn như người Việt của mình, thôi để ngày mai em đi cho vợ Thẩy hay tin rồi mình thiêu hay chôn do quyết định của vợ Thầy Út, đây qua bển rồi trở dìa đây cũng ba ngày, thôi phải chịu vậy thôi!
Nói rồi hai người lo bày đèn nhang rồi đi thông báo cho dân trong làng xóm hay.
Ngoài trời lúc này đã xế bóng từng đợt nắng cuối ngày thong thả nhỏ giọt xuyên qua tán lá dừa xuống ao trước sân nhà như những mảnh gương bị vở, ngọn gió hiển hoà lướt nhẹ trên dàn hoa mướp đong đưa, một không gian quê mùa bình yên nhưng chứa đầy biến động đau thương.
Trong nhà bây giờ còn lại Bà Tư và Vân, bất chợt nghe tiếng gọi nho nhỏ từ trong chiếc áo quan, hai người nghe tiếng gọi nhìn quanh không có ai ngoài hai người, rồi tiếng động lọc cọc trong chiếc áo quan lại tiếp tục, bà Tư và Vân nhìn nhau như dó hỏi lo lắng.
-Má có nghe gì không ?
-Con cũng nghe tiếng động đó không Vân ?
Cả hai không ai nói với ai lời nào thét lên cắm đầu bỏ chạy ra ngoài sân, mặt mày cả hai tái xanh tay chân run rẩy.
Bấy giờ Ông Tư vá Cậu Ba Hơn đã trở về cùng 8 thanh niên trong thôn xóm, thấy hai người với bộ dạng kỳ cục mới hỏi :
-Tại sau hai má con không ở trong nhà canh chừng xác, ngộ lở có con mèo nào nó phóng qua thì tai hại tới chừng nào không ( ngày xưa họ vẫn tin : Nếu mèo phóng qua xác chết dương khí của mèo sẽ làm xác chết đứng dậy rồi chạy theo con mèo, gặp con người dương khí hấp dẫn thì nó sẽ theo người, nên trong nhà có xác chết họ đều nhốt mèo vì sợ mèo nhảy qua xác chết!)
Bà Tư lấp bắp :
-Tía nó ơi... kinh khủng lắm!!! Ma... đó... xác Thầy Út làm gì lọc cọc trong quan tài... lại rên rỉ nửa ối tui không dám dô trỏng đâu !!!
Cả nhóm đàn ông ùa vào trong nhà xem hư thực thể nào. Ông tư lẩm bẩm :" giờ này làm gì có ma cỏ mà dám hiện ra để hại người?"
Trước mắt mọi người thấy Thầy Út ngồi dậy trong quan tài hai mắt còn nhắm nghiền mặt mày trắng bệch, nước ở đâu mà thấm ướt cả người Thầy Út, tất cả đồ liệm theo xác bị hất văng tung toé trên mặt đất,Cậu Ba Hơn và Ông Tư Bền thấy chuyện quái dị há hốc miệng không nói được lời nào. Hai người không tin ở mắt mình, rỏ ràng Thầy Út đã tắt thở chết rồi chính hai người đã khiêng bỏ vào quan tài sao bây giờ ngồi dậy hay là ... Ộng tư nhớ lại câu chuyện ngày xưa mà những người lớn tuổi dặn khi có ai chết thì phải nhốt Mèo, kẻo nó nhảy qua xác chết thì cái xác làm cái xác như sống lại chạy theo nguổn dương khí, đụng ai thì người ấy cũng chết theo...
Thật là kinh khủng nếu đúng sự thật như vậy thì ... Ông Tư cũng cảm thấy nổi da gà, Ông chận mọi người đứng lại cách xa cái xác Thầy Út khoảng 3 mét.
Bấy giờ bà con trong xóm kéo đến nhà Ông bà Tư Bền đông như đi xem hát bội vậy, người bàn ra tán vào nào là Ma dậy hồn thư, Ma xó.v.v... ý kiến họ đưa ra đủ loại ma mà chính họ cũng chưa từng biết qua !
Bổng Xác Thầy Út rên rỉ âm thanh tựa như tiếng đàn bà con gái có một điều lạ là âm thanh thật rỏ ràng không như tiếng của Thầy Út khi còn sống," ôi! Tía ơi, tía đâu rồi?"
Bây giờ những người đàn bà và trẻ con bỏ chạy tán loạn ra ngoài,chỉ còn những người can đảm đứng vây quanh chiếc quan tài của Thầy Út,Ông Tư lớn tiếng quát nạt, " Hồn ma kia ai là Tía của ngươi, mau xuất ra khỏi xác không thì ta cho một Rựa kẻo hồn phi phách tán ?" Xác Thầy Út trả lời " Dượng Tư ơi, con là Nhàn đây bộ dượng quên con Nhàn rồi sao?" vừa nói xong xác Thầy Út đứng lên rồi leo ra khỏi chiếc áo quan gọn gàn như người còn sống. Lại một phen hoảng kinh hồn vía mọi người bỏ chạy ra ngoài sân đứng nhìn vô trong nhà. Xác Thầy Út đưa tay ngoắc Cậu Ba Hơn " Tía Ôi, tia dô đây với con, họ làm gì xa lạ với con quá, mới đi có hơn ba năm mà như vậy sao ?... Kìa Cô Tám Bông, cô còn nhớ con với cô đi cây ở bưng xẽo Quýt không ? Hôm đó hai cô cháu mình đi cấy mướn mà có mỗi một mo cơm ăn với mắm sặt, sau đó cô chỉ ăn qua loa một miếng rồi nhường hết cho con ăn, cô còn nói : -Mày sức thanh niên phải ăn nhiều mới có sức mà là "diệc", cô già rồi ăn uống ít lắm ! Nghe xác thầy Út kể chuyện năm xưa hôm đi cấy bên xẽo Quýt Bà Tám Bông xúc động nước mắt ràn rụa mới hỏi : Mày đó sao Nhàn ? Con có chết oan ức thì để Cô Tám cúng áo quần, tiền gạo để con có mà xài chứ đừng nhát cô tội nghiệp!....
Cậu Ba Hơn từ nảy giờ đã hiểu hết tự sự, đêm hôm qua chính vong hồn của Nhàn đã trực tiếp nói sẽ được hoàn dương, nhưng không ngờ sự thể hoàn dương trong thân thể của một người đàn ông xa lạ. Cậu bước đến trước mặt xác Thầy Út nòi rằng : -Nếu hồn thật sự là con Nhàn thì hảy nói những việc lúc sinh thời của mình rồi vì sao lại chết, khi chết ở đâu và xác chôn nơi nào ?
Cô Nhàn ( Xác Thầy Út ) nước mắt chảy dài trên đôi má nghẹn ngào kể chuyện từ giai đoạn hai Tía con phiêu bạt cho đến khi về sinh sống tại đất này, chuyện tàu Tây vô đây bố ráp lính Tây cưởng hiếp rồi cô huỷ mình nơi đoạn sông cái gần ngả ba Vàm. Tất cả những chuyện kể rât rất đúng, mọi người có mặt tại đó đều biết chuyện này !
Cậu Ba Hơn rưng rưng nước mắt nhìn lại đứa con gái trong hoàn cảnh thật dị kỳ, nhưng dù sao đi nửa cái hồn ẩn trong cái xác ông Thầy Thuốc Rắn vẫn xa lạ ông làm sao có cảm giác đó là con ruột của mình. Cậu Ba kể thêm cho mọi người nghe về chi tiết việc Cậu gặp hồn Ma của Nhàn vào đêm trước, xác nhận việc hoàn dương của Nhàn là do ý Thiêng Liêng.
Ông Tư Bền nảy giờ xúc động cảnh đoàn tụ của Ba Hơn, ông thắc mắc còn hồn Thầy Út đã đi đâu ? ông bèn hỏi : - Cháu Nhàn à ! Vậy còn hồn của Thầy Út bây giờ ở đâu ?
-Điều này con không biết, vài giờ trước đây vị Thần Hoàng đã giúp con trong việc hoàn dương.
Bà con trong thôn xóm thấy việc dị kỳ họ bàn ra tán vào không ai dám đến gần xác Thầy Út. Cô Nhàn kêu từng người quen biết nhắc lại những kỷ niệm của họ khi giao tiếp với cô và họ xác nhận đúng từng chi tiết nhỏ, quả thật đây chính là cô Nhàn từ đó mọi người bớt sợ xác Thầy Út hay nói đúng hơn là không phải là Quỷ Quái.
Thế rồi chuyện hoàn dương của cô Nhàn được đồn đại ra ngoài huyện CN làm cho một số người dân hiếu kỳ đến xem và họ cầu xin cô giúp đở họ làm ăn, hoặc hỏi thăm chuyện tương lai của họ. Nhàn từ khước mọi yêu vầu của họ lý do Nhàn cũng không biết gì ngoài việc của Nhàn, lời đồn đại đi xa đến Tỉnh CM người ta kéo đến xem mỗi ngày ngày một đông, gia đình của Ông Tư Bền thấy phiền nhiểu mất sự yên tỉnh đời sống ba người trước kia, Ông bàn cùng cậu Ba Hơn :
- Cậu với nhà này thân như ruột thịt, Cậu và Nhàn ( Xác Thầy Út) ở đây tui không nghĩ gì cả mà còn mong Tía con Cậu ở mãi cùng chúng tôi , nhưng càng ngày có nhiều người đến quấy rầy tui nghĩ câu nên đưa Nhàn đi về nhà của Thầy Út ở một thời gian và kể cho vợ Thầy Út nghe sự việc này, để xem bả định liệu ra sao dù gì cái xác này của vợ chồng người ta...
-Anh Tư nói chí phải để mai tôi đưa Nhàn đi cùng với tui qua Tà Lơn gặp vợ Thầy Út.
Hoàng hôn đến rất nhanh, ngoài trời tối đen mọi người hiếu kỳ đến xem vội vả xuống xuồng ra về ...
Sau một đêm trằn trọc không ngủ được, Cậu Ba Hơn dứng lên đi rửa mặt cậu nhìn quanh tìm Nhàn ( trong xác Thầy Út) Cậu Ba Hơn vội kêu nho nhỏ
-Nhàn ơi,con lo chuận bị đi sớm kẻo trể.
Không nghe tiếng Nhàn trả lời cậu bước ra trước hàng ba trời vẫn còn tối mịt, thấy bóng người thấp thoáng ngoài bờ dậu Cậu ba gọi nhỏ "
-Nhàn dó hả con ?
-Dạ thưa Tía con đây!
-Con làm gì thức dậy sớm mà ra ngoài nầy làm gì vậy?
-Dạ con không ngủ được nên ra đây.
Thực tâm của Nhàn suy nghĩ không biết trong thân thể này cô sẽ đối xử với vợ Thầy Út ra sao khi về bên ấy trong vai một người chồng và một người cha, ngay cả việc sinh hoạt( như chuyện đi vệ sinh tắm rửa ). Theo nữ tinh cô đã thấy khó khăn trong thân xác đàn ông, ngay ngày thứ 2 được hoàn dương cô mắc cở khi nhìn thấy thân thể mà cô mượn tạm ôi nhiêu khê không hiểu rằng mai mốt đây liệu mình còn có thay đổi gì nửa không ? Rồi mình phải làm bổn phận đàn ông khi về với vợ Thầy Út hay là khước từ vai trò đó ? Bao nhiêu nổi lo lắng làm Nhàn thấy khó khăn việc ứng xử khi về bên Tà Lơn.
Cậo Ba hơn hỏi :
-Con đang suy nghĩ gì mà làm thinh vậy ?
-Dạ...Dạ con không biết phải cư xử làm sao với vợ Thầy Út đây hả Tía ?
-Ờ, ờ ...thì !!!
-Mà thôi chuyện gì cũng có thể giải quyết Nhàn à ! Bận tâm làm gì cho mệt, con vô sửa soạn rồi Tía vô cám Cô Tư, Dượng Tư rồi hai Tía con mình lên đường cho sớm . Nhàn vô nhà soạn lấy hành trang của hai tía con, vừa lúc ấy cả nhà ông Tư đã thức dậy, hai người đến từ biệt đi qua Tà Lơn. Ông Tư nói :
-Hai Tía con đi khoảng một thời gian ngắn rồi về hay ở luôn ở bển.
Cậu Ba Hơn cười buồn :
-Tới đâu tính đến đó anh Tư à, tui có quen sống ở xứ đó đâu? Vì sự việc có liên quan đến con Nhàn nhà tui nên phải quấy với vợ Thầy Út đó mà !
-Thôi cả nhà tui cầu chúc Cậu Ba với con Nhàn đi bình yên, nhân đây tui xin gởi cậu 50 bạc để làm lộ phí, cậu không nhận tui buốn lắm đó nghen!
Cậu Ba không nhận cũng không được vì Cậu tay trằng không còn tiền bạc, mà nhận thì thấy khó xử trong lòng.
- Cảm ơn Anh Chi Tư đã chiếu cố cho hai Tía con tui, có dịp tui sẽ đáp đền ơn nghĩa thâm trọng này.
- Ồ có gì đâu Cậu Ba, tui coi cậu như em ruột tui vậy mà, mình cùng một gia đình thì có gì áy náy, nhớ cậu với Nhàn về đây thăm tụi tui nghe.
Ba Hơn dạ nhỏ rồi cùng Nhàn bước ra bờ sông xuống xuồng bơi ra sống cái.
Trời vừa tờ mờ sáng sương trắng bảng lảng trên sông, Tiếng chim Bìm Bịp rúc dài một hồi trên sông nước báo hiệu nước lớn, xa xa những chiếc xuồng chở đầy nông sản chèo hối hả cho kịp buổi chợ mai, hai người ngoảnh lại nhìn làng thôn yên bình chìm khuất sau làn sương trắng đục...
Hai tía con ngày đi đêm nghỉ đến rạng sáng ngày thứ 2 đã đến Tà Lơn, con sông nhỏ hiền hòa nước trong xanh, xa xa vài ngọn núi vươn đỉnh lên trời khoe những rừng cây thưa thớt cháy xém vì dân địa phương đốt rừng làm rẩy . Con sông chảy ngang sóc người Miên là huyết mạch chính trong việc lưu thông vận chuyển hàng hóa. Đến đầu cầu bến đò của sóc Miên, Cậu Ba Hơn cột xuồng rồi cùng Nhàn (tức xác Thầy Út) đi về hướng chùa trong sóc, thỉnh thỏang trên đường có những người quen biết Thầy Út chào hỏi thầy bằng tiếng Miên, Nhàn cũng chẳng hiểu mô tê gì cả, chỉ mĩm mỉm cười gật đầu chào lại họ mà thôi, vô gần đến cổng chùa Cậu ba dẫn Xác Thầy Út quẹo hướng tay trái độ khỏang 50 mươi thước thì đến một căn nhà nho nhỏ, phía trước nhà có trồng nhiều bụi "Kim Ngân Hoa" và một vài lọai cây thuốc chửa rắn độc cắn. Cậu Ba Hơn bước lên thềm nhà bèn kêu lớn " Thím Út ơi!", từ trong nhà chạy ra một người phụ nử khỏang 35.36 tuổi nước da đen nhưng gương mặt trông thanh tú, Thím Út (vợ Thầy Út) miệng cười tươi khi thấy chồng và người bạn cùng về Thím Chào Khác vài nói tiếng việt lơ lớ:
-Mèn ơi ! Tưởng hai người đi ít lắm cũng 5,7 tháng mới trở dìa chứ , không ngờ dìa sớm vậy, thôi để tui đi mua một con cá lóc nấu cháo, và một xị rượu cho mấy người nhậu nghe. Nói xong thím bỏ ra sau đứng bên cửa buồn đưa tay ngoắc Thầy Út ( Bòn ôi... ) Nhàn cũng không biết bà ta nói cái gì với mình, Nhàn chỉ biết cười mĩm cho qua chuyện và nói :
-Thôi... trong nhà có khách đó.
Cậu Ba hơn nảy giờ thấy hai người cậu cũng biết rồi chuyện đối xử của Nhàn làm sao cho trọn vẹn...
Thím Út xách giỏ bước nhanh khỏi nhà trong lòng chưa hết thắc mắc : Tại sao Chồng mình về nhà mà lạnh nhạt với mình quá vậy? Khác hơn những lần đi xa trước kia, ảnh về vồn vả hỏi han đến con, đến vợ và những người thân, hay là có chuyện gì bất ổn làm ảnh buồn phiền? Vợ chồng lấy nhau nay hơn ba năm có một đứa con duy nhất mà không hỏi thăm tệ thật! Thím Út nhớ có bận Thầy út đi xa về ôm con hôn tới tấp tặng cho Thím một sắp vải lụa nhuộm đen may chiếc " Xà Rông" thật đẹp, hảnh diện cùng bạn bè lối xóm. Miên man suy nghĩ không thể hiểu được hành vi của chồng mình. Thím Út thở dài tự nhủ "mặc kệ chuyện gì sắp sửa đến!".Thím Út vào chợ mua Cá và ít gia vị và một xị rượu, về đến nhà Thím vào bếp nấu nướng...
Bửa ăn được dọn lên rượu được rót ra mời khách, Thím Út và Chồng cùng ngồi ăn, Thím nói:
-Mình à ! Tui gởi thằng Sol cho bà ngoại nó giử mấy hôm nay, để tụi cùng mình đi đón nó về mấy hôm nay nó nhớ mình lắm !
Thấy chồng làm thinh không nói lời nào trong lòng của Thím Út không vui, Cậu Ba hơn nảy giờ nghe thấy áy ngại trong lòng định nói thật mọi chuyện nhưng không tiện chút nào, Cậu Ba lấy chân khẻ đạp xác Thầy Út, Nhàn như hiểu ý của Tía :
-Thôi má thằng Sol cứ để nó bên ấy đi tui về thăm nhà rồi còn phải đi lo công việc nửa.
Tiếng nói của Thầy Út bây giờ nghe sao lạ hẳn trước kia, âm thanh cao vút lên như tiếng phụ nử, Thím Ut càng thắc mắc trong lòng, rượu được rót ra chỉ có Thím cùng ông khách lớn tuổi uống còn chồng của Thím không nhấp một chút nào lạ quá. Thím nói:
-Mình uống một chút cho vui đi ba thằng Sol !
Thấy Thầy Út không trả lời Thím cũng im lặng không khí nặng nề cả ba người đeo đuổi ba ý nghĩ khác nhau. Cậu ba Hơn nói lớn để phá tan bầu không khí nặng nề:
-Thím Út... Tôi thành thật xin lổi...
Nhàn kéo tay của Tía ra hiệu đừng nói gì, làm Cậu Ba nín bặt. Ông bèn lái sang việc hỏi thăm đồng ruộng, trồng lúa mùa này gặt hái có đủ ăn không, những  chuyện bâng quơ thời tiết, kinh tế ở đây thay cho ý định muốn nói sự thật câu chuyện "thay hồn đổi xác của Nhàn". Nhờ vậy cả ba bắt đầu vui vẻ, Thím kể lại việc làm của Thím khi Thầy Út đi vắng nhà, mỗi câu chuyện Thím đều liếc mắt nhìn Thầy Út như vừa trách móc như vừa gởi tất cả tình yêu nồng nàn của mình cho chồng...
Cả ba đang đang nói chuyện bổng im bặt khi một vị sư già bước vào. Thím Út đưng lên chấp tay xá chào:
-Con chào "Lục Thum" ( tức là vị sư cả ).
-Chào Chú thím, à còn vị khách này ở đâu vậy ?
Thím út chỉ vào Cậu Ba Hơn nói :
-Dạ ông này là bạn của chồng con ở bên Việt Nam mới hồi sáng này ảnh mới dẫn về đây chơi !
Vị sư cả gật đầu chào cậu Ba Hơn, rồi quay sang xác Thầy út nói một tràng tiếng bản xứ nhưng không thấy xác Thầy Út đối đáp, ông lấy là ngạc nhiên về sự khác biệt cư xử của Thầy Út, nên ông nói tiếng Việt như muốn cho cả Cậu Ba Hơn nghe luôn:
-Thạch Song hôm nay sao lạ vậy, tui hỏi công việc làm ăn ở bên Việt Nam mà chú không trả lời tui vậy.
Nhàn trong xác Thầy Út bây giờ mới hiểu sự việc vội chống chế :
-Dạ nảy giờ con có nghe Lục cả hỏi, nhưng vì trong lòng đang bận suy nghỉ nên không trả lời! Con đi qua Việt Nam chổ làng của Anh Ba Hơn đây để cứu dân độ thế chứ đâu phải đi chơi, nay công việc cũng gần xong nên dìa đây thăm nhà, con chịu lổi với Lục cả !( Người Miên họ rất tôn trọng các vị Lục tu hành ).
Lục cả nảy giờ quan sát Thầy Út từ trên xuống dưới ông nói:
- Lục cả thấy Chú Út lạ lắm đó, từ lối cư xử đến tiếng nói cũng thấy khác!
- Dạ tại vì con bị bịnh mấy hôm rồi nên nhờ anh Ba đưa về nhà dùm.
- Thôi được, chiều nay lên chùa Lục cả có thời cúng lễ Phật Chú Út nên lạy Phật độ cho hết bịnh, thôi Lục Cả về! Rồi ông quay sang Thím Út nói với Thím một tràng tiếng Miên hai người trao dổi với nhau, thỉnh thoảng Thím Út với ánh mắt ngạc nhiên nhìn về phía Thầy Út, Thím gật đầu lia lịa khi nghe vị Lục Cả căn dặn điều gì đó !
Vị sư già quay lại chào hai người rồi bước thằng ra đường.
Thím Út bấy giờ đăm chiêu nhìn xa xôi với gương mặt buồn bả, Thím hỏi Xác Thầy Út.
Anh Song à ! Vợ chồng ăn ở nay hơn 5 năm rồi anh cũng thương vợ con, nhưng chuyến đi vừa rồi có xảy ra điều gì anh nói thiệt cho em biết, nếu anh dấu em không yên tâm đâu, khi anh về nhà này đối xử với em như kẻ xa lạ hay anh có vợ nhỏ ở Viết Nam ?
Nhàn (trong xác Thầy Út) nghe câu hỏi của người đàn bà này làm cô giật mình, nên vội nói trấn an Thím Út:
-  Ồ không có chuyện như vậy đâu má thằng Sol, tui đi xa tui nhớ Má thằng Sol lắm chứ, tui đâu phải ham chim chuột mà bỏ bê má nó đâu ! nói xong Nhàn cười mĩm với Thím Út.
Bây nhiêu lo âu hờn mát của Thím tức khắc tiêu tan đâu mất cảm thấy xấu hổ bèn cười khoả lấp :
-  Chỉ sợ anh quên bổn phận của mình thôi !
Nảy giờ Cậu Ba Hơn chứng kiến cảnh dối trá của Nhàn đối với người đàn đáng thương kia trong tâm Cậu rất áy náy , cậu đứng dậy đi ra nhà sau tìm một chổ vắng vẻ suy nghỉ tìm một phương cách nào đó cho Nhàn và Thím Út được vẹn toàn. Hay là Cậu phải nhờ vị Lục Cả này giúp con của cậu và Thầy Út ? nghỉ như vậy cậu có linh cảm nếu muốn cứu hai người phải nhờ đến huyền lực của vị Lục cả này thì mới ổn !
Buổi chiều đến nhanh với làng quê thanh bình mộc mạc, Thím Út thúc hối Thấy Út đi sang Chùa của "Lục Thum" lễ Phật, từ nhà đến chùa chưa đầy trăm thước, hai người bước vào chùa các vị sư bước ra chào đón thân mật...
Từ xa, vị Lục Cả ðứng trong chùa nhìn chãm chãm Xác Thầy Út từ ngoài bước vô như dò xét, bất chợt trực giác cho ông biết một điều gì đó ông cố gắng xua đuổi những tưởng vừa đến với ông. Ông vội quay đi bước thẳng đến trước tựợng Ðức Phật Tổ miệng niệm lâm râm những câu chú thần bí.
Vị Lục cả bảo hai vợ chồng quỳ xuống trước tượng Phật cầu nguyện rồi ông lấy ba cây nhang và một chung nưõc trong miệng niệm thần chú liên hồi, bổng thấy xác Thầy Út chao đảo thần trí như bị mê đi, giây lát sau vị Lục cả miệng quát to lên bằng tiếng Việt lõ lớ :
-Hồn ma sao không chịu xuất ra khỏi xác của Thầy Út?
Bấy giờ Nhàn trong thân thể Thầy Út thấy như ai lấy roi quất vào người đau điếng, Nhàn cất tiếng van xin vị Lục Cả đừng dùng linh phù đánh cô nửa !
-Trãm lạy ngàn lạy xin Lục Cả tha cho, Không phải tôi cướp xác của Thầy Út, thật ra tôi bị chết oan uổng nhưng chưa tới số, nên đýợc Thần Hoàng Bổn Cảnh địa phưõng cho nhập xác của Thầy Út để đền đáp công ơn nuôi dưởng của cha tôi, một điều nửa là giử xác của Thầy Út đem về quê nhà vì Thầy Út đã tới số rồi!
Vị Lục cả nghe qua lấy làm lạ ông hỏi :
-Vậy nây giờ thì Hồn Vía của Thầy Út Song ở ðâu ?
-Dạ! cái điều nầy con không biết,
Vị Lục Cả suy nghỉ hay làm pháp chiêu hồn của Thầy Út về để hiểu biết tự sự, sau đó ông kêu thêm 8 vị Lục ngồi vây quanh xác Thầy Út rồi bảo xác Thầy Út ngồi xuống chấp tay niệm Phật, tất cả đều ðọc chú thỉnh chư thiên và triệu hồn Thầy Út.
Bấy giờ Nhàn trong xác của Thầy Út cảm thấy một sức mạnh kinh khủng hất tung Cô lên không rồi chới với trong khoảng không ấy mãi, cô nhìn xuống thấy xác Thầy Út nằm ngả sóng xoải trên nền chùa, Nhàn muốn quay trở lại với xác Thầy Út lắm nhưng không biết có lực gì giử cô lại trên không, Cô gào khóc thảm thưõng nhưng tất cả mọi ngýời chung quanh đó không hề nghe tiếng của cô.
Trước mắt cô bây giờ có ba bốn bóng người đi tới vùn vụt rất nhanh họ đến vây quanh xác Thầy Út rồi có một chiếc bóng nhỏ nhắn chui vào xác của Thầy Út một vài phút sau xác Thầy Út từ từ ngồi dậy ngõ ngác nhìn mọi ngýời chung quanh, Bây giờ Thầy Út thấy quanh minh những gưõng mặt quen ở quê nhà.
-Chà thấy quen quá không gặp ở ðâu vậy ?
Vị Lục Cả hỏi:
Vậy Thầy có quen với tui không ?
- Chắc có nhưng tui quên mất rồi!
Quay sang bên người đàn bà đang quỳ kế bên Thầu Út nhìn một hồi lâu mới nói:
-Vậy bà này là ai hình như tui quen lắm đó ? sao đầu óc của tôi như lạ như  quen, lúc nhớ lúc không vậy kìa !
Vợ của Thầy Út thấy chồng như thế thì cô sợ qua hồn vía bay đi đâu mất, miệng ấp a ấp úng trả lời.
-Tui là vợ của anh đây !
-Mèn ui cái gì mà nó quây tui chóng mặt quá !
Thầy Út nói xong nằm lãn ra nền chùa, vị Lục Cả thấy vậy bèn hóp một ngụm nước phép phun vào mặt của Thầy Út rồi niệm chú, giây lát Thầy Út tỉnh dậy ngơ ngác hỏi han không còn biết chi nửa. Ông thấy nếu không để hồn Cô Nhàn vào thì chắc hẳn xác này sẽ dại cuồng nên ông làm phep bắt ấn đẩy hồn của Nhàn vào xác Thầy Út.
Nhàn thấy mình bị một cõn trốt thật mạnh cuốn hút vào thân xác của Thầy Út rồi Nhàn mở mắt nhìn quanh. Ðây là sự thật chứ không phải là nằm mơ.
Vị Lục Cả ra hiệu cho Nhàn ( trong xác Thầy Út) đứng dậy rồi ông noi:
-Thôi từ nay Chú rán mà ãn ở với mọi người thân cho tốt!
Nói xong ông cùng các vị Lục khác bỏ vào hậu điện. Hai vợ chồng Thầy Út lạy Phật rồi ra về dọc ưýờng Thím Út hỏi Thầy Út :
-Hồi nảy thấy mình bất tỉnh nhân sự khi tỉnh dậy ãn nói gì kỳ quá vậy?
-Ờ thì tui thấy mình chóng mặt rồi không biết gì nửa, kế đó tỉnh lại lúc nhớ lúc quên... Ôi tui cũng không nhớ nửa !!!
Bửa ăn tối cơm canh đạm bạc cả ba người ngồi vào ăn không nói với nhau một lời nào cả,Cậu Ba Hơn đưa mắt nhìn Thầy Út như ngầm dò hỏi : liệu rằng từ nay trở đi hai tía con có ổn không ? Như hiểu ý của cha mình cô Nhàn nhìn ông khẻ mỉn cười nói:
-Thôi hơi đâu lo cho mệt việc gì cũng có số phận đã an bài.
Cậu Ba hơi yên tâm, cơm nước xong cậu đứng dậy đi ra trước nhà, tiếng côn trùng rỉ rả hoà tấu thành một bản nhạc đêm muôn thưở, ngước nhìn lên bầu trời đầy sao Cậu chợt nhớ về khoảng thời còn trai trẻ
Những lúc gian truân lao nhọc chưa lúc nào cậu thấy khó xử như tình hình hiện tại, ông định sáng ngày mai lên chùa nhờ các vị Lục Cả giải thoát cho hai tía con ông. Nằm trên chiếc vỏng trước hàng ba từng làn gió mát nhẹ nhàng đưa ông vào giấc ngủ với những ưu tư đấy bất trắc của thân phận con người...
Tiếng Vợ Thầy Út vang lên từ trong buồng ngủ:
-Mình sao không vô buồng ngủ, ngồi ở đó cho muổi cắn à?
-Má thắng Sol ngủ trước đi một chút tui mới ngủ!
Tiếng cằn nhằn của thím Út như một chuổi âm thanh lạ tai đối với Nhàn, Cô mãi suy nghĩ cách đối phó với tình trạng hiện tại.
Từ thời còn bé, đến khi chết đi có bao giờ cô đã nghĩ đến hoàn cảnh trớ trêu như hiện nay, Cô tự hỏi nếu như bị bắt buộc làm bổn phận một người chồng thì mình phải làm gì và biết có được suông sẻ không, khi cá tính nữ luôn thể hiện bên trong của Nhàn ?
Đêm đã về khuya bất chợt cơn mưa rào đổ ập đến, tiếng gió mưa lùa qua mái lá xạc xào như khêu gợi nổi cô đơn, thím Út còn trăn trở chưa ngủ được, thím ra ngoài nắm tay Thầy Út kéo vào trong buồng thì thầm:
-Lâu lắm rồi mình biết không, em chưa có... ngủ với mình, nay mình dìa đây mà không vào ngủ thì làm sao em ngủ được ?
-Ờ... thì để...tui vô !
Vô đến buồng Thím Út đẩy Nhàn nằm xuống giường hai tay ôm chặc sợ Thầy Út tan biến mất, thím luôn miệng nói lên nổi thương, nổi nhớ của người đàn bà khao khát tình yêu của chông, thím đưa tay cởi áo của chồng mân mê sờ nắn bộ ngực rám nắng tràn đầy sức sống, Nhàn hoảng hồn đẩy nhẹ bàn tay thìm Út ra nói:
-Mình à tôi mệt để tui yên !
-Không có mệt gì cả gần nửa năm rồi, hay là anh có con nào nên về đây hất hủi lạnh nhạt vơi tui?
Nhàn bây giờ muốn kêu trời để chứng minh mình là phận gái như thím Út, làm sao gợi tình chăn gối vợ chồng cho được!
Thấy chồng không nói gì thìm Út đưa tay cởi chiếc quần của chồng thò tay vào chổ kín sờ nắn, nhưng thím cảm thấy thất vọng vì nó không có một cảm xúc nào, sao lạ vậy! Đâu khi nào chồng mình như thế, thím thở dài chán nản như để cho Thầy Út nghe!
Nhàn thấy thương hại cho người đàn bà còn trẻ này, Cô cảm thấy mình có lổi trong vấn đề oái oăm này, Nhàn nghĩ phải có một cách nào để giải quyết nếu không thì người đàn bà này khổ mà mình cũng chẳng yên thân, bao nhiêu đắn đo Nhàn kêu Thím Út ngồi dậy trân trọng nói từng lời thật rỏ ràng cho Thím nghe :
-  Chị Út à! Tui xin nói thật với chị, khi nghe chuyện này chị đừng buồn và cũng đừng trách tui nghen ?
Thím Út đang say ngũ bổng bị kêu thức dậy nghe chồng gọi mình bằng "chị" trong lòng kinh ngạc không ít, rồi nghe chống mình còn nói chuyện sự thật, mà chuyện sự thật là chuyện gì nửa đây? Hay là chuyện ảnh có vợ bé chắc!!!
Vừa kinh ngạc vừa giận chồng không thèm chăn gối với mình, thì ra bây giờ ảnh định thú thật chuyện vợ nhỏ cho mình nghe, thím nghe dòng máu nóng bốc lên mặt lớn tiếng quát tháo :
-  Không, tui không nghe chuyện thật, chuyện dối gì nửa, anh có ngon thì cứ làm theo ý mình đi, bấy lâu nay tui tưởng anh thương Mẹ con tui bây giờ có người khác về đây chọc tức tui nửa hả?
Nhàn biết Thím Út hiểu lầm, kêu khổ trong lòng vội đính chánh câu chuyện:
- Không phải vậy đâu chị Út ơi ! Chi cố gắng bình tâm nghe tui giải thích.
- Anh đi đâu thì đi khuất mắt tui, thân tui khổ quá chết phức cho rồi !
Nói xong thím Út oà khóc bước nhanh xuống giường đi ra phía sau nhà, Nhàn sợ thím làm chuyện bậy bạ vội chạy theo ôm thím lại, Nhàn đẩy thím Út vào buồng nằm xuống giường miệng năn nỉ:
-Thôi má thằng Sol cho tui xin đi, tui hỏng dám mèo chuột gì đâu chẳng qua muốn kể chuyện cho má nó nghe không ngờ làm cho má nó buồn vậy tui xin lổi má nó nghen!
Thím Út bấy giờ như được hả cơn giận thấy chồng ôm ấp mình, thím Út cảm thấy cơn giận tan biến mất bây giờ chỉ còn sự yêu thương nồng cháy, thím Út lau vội nước mắt hôn lên mặt chồng như mưa, Nhàn vừa thẹn vừa thấy xấu hổ nhưng phải để cho thím muốn làm gì thì làm với thân thể của Thầy Út, dù sao đi nửa thân thể này là của chồng người ta Nhàn đâu có quyền ngăn chận hạnh phúc của họ, vả lại... trong thân thế ấy cũng có cảm xúc ấm áp... liên quan đến Nhàn, cô thấy mình bồng bềnh chơi vơi cảm giác khó tả kỳ lạ mà từ trước đến giờ mới xảy ra cho mình... Nhàn từ từ chìm vào giấc ngũ mê loạn...
Trong mơ Nhàn vui vẻ hát hò đối đáp cùng nhóm trai tráng trong làng vào mùa gặt, có anh Hai Phát là người Nhàn chú ý nhiều nhất. Phát siêng năng chăm chỉ vừa đẹp trai lại hiền hậu gia cảnh nhà chỉ còn một mẹ già, đôi khi rảnh việc cấy xong ngồi trên bờ ruộng hai Phát đi đến ngồi gần Nhàn đưa bầu nước uống hoặc chiếc bánh Ú Dừa cho Nhàn lót dạ, Nhàn mắc cở vì những cử chỉ quan tâm của Hai Phát trước các bạn gái khác nên không nhận, anh nài nỉ mãi sau cùng Nhàn cũng nhận và hôm đó Nhàn thẹn đỏ mặt khi bị các bạn cười chọc ghẹo suốt cả buổi công cấy, đến mấy hôm sau khi gặp hai Phát chào hỏi Nhàn cũng né tránh, làm anh chàng si tình kia thêm đau khổ. Một hôm hai Phàt nói với Mẹ anh nhờ mai mối sang nhà để hỏi cưới Nhàn thì Cô trả lời : "Cô còn nhỏ lắm, phải báo hiếu cho Tía, thôi anh Hai tìm mối khác đi! " Tuy nói từ chối như thế nhưng trong lòng cô không muốn chút nào, thì ra Nhàn cũng đã yêu Hai Phát nhưng không dám nghĩ chuyện xây dựng gia đình cùng anh.
Hôm tàu Tây vô, chúng nó bố ráp bắt thanh niên trong làng Hai phát vội chạy sang nhà cô dẫn cô chạy trốn, khi băng qua mấy rảnh mương trồng dừa bọn Tây phát hiện Hai phát và Nhàn chúng ách lại nhưng hai người vì quá sợ cắm đầu chạy bất kể, sau phát súng liên thanh nổ dòn hai Phát ôm ngực kêu lên " Chết tui rồi!!!" anh ngã xuống bờ mương máu nhuộm đỏ thắm mặt nước. Nhàn chạy đến ôm anh khóc không thành tiếng, bọn Tây vây quanh Nhàn và Hai Phát chúng nói xi xô xí xào gì đó Nhàn không hiểu, kế chúng lôi Nhàn đi về hướng căn nhà hoang ở bìa làng, hết thằng này đến thằng khác thay phiên hảm hiếp cho đến khi Nhàn bất tỉnh. Đến chiều Nhàn tỉnh lại nhìn thấy áo quần bị chúng xé rách toạt, toàn thân thể và nơi chổ kín cô cảm thấy đau nhức khôn tả, nhìn quanh không có một vật che thân, xa xa những cụm khói của những ngôi nhà bị đốt cháy còn ngui ngút, không gian vắng lặng đầy chết chóc thương đau. Chợt Nhàn nhớ đến hai Phát ngã gục bên bờ mương, còn Tía của Nhàn nửa, không biết ông có bị chúng giết không ? Bất giác hai hàng nước mắt chảy dài trên hai má, Nhàn khóc thảm thiết như cho cuộc đời mình, cho anh Hai Phát, cho Tía và cho cả dân làng này.
Cô đứng lên đi vào trong làng thân thể không còn mảnh vải che thân, đến căn nhà thân thương của mình bây giờ chỉ còn lại đóng tro tàn ngui ngút khói, Nhàn vứ khóc vừa gọi " Tía ơi , Tía đâu rồi? "
Tiếng của Nhàn vang vang trong không gian vắng lặng, cô hy vọng "có lẻ chúng nó đã bắt Tía đi rồi !" trong tâm trí thúc dục Cô tiến ra bờ sông trầm mình tắm rửa kỳ cọ những nhơ nhớp mà chính bọn Tây làm nhục, cọ rửa mãi nhưng dấu ấn kia ghi đậm vào trong tâm khảm làm sao gội cho sạch? Nhàn lại khóc, bây giờ gia đình tan nát trong lòng Nhàn cũng không còn thiết sống Nhàn như mê đi từ từ chìm vào dòng nước sâu vô tình của sông Trèm Trẹm...
-  Tía thằng Sol, Tía nó làm gì mà la khóc dử vậy ?
Thím Út vừa gọi vừa lay Chú Út, Nhàn ( trong xác Thầy Út) chợt thức dậy, hai tay còn quơ qua lại như đang muốn nắm níu vật gì đó ! Thím Út thấy trên mặt chồng còn đầy nứơc mắt, thím lấy làm lạ lùng ôm choàng lấy Chú Út miệng hỏi:
-  Mình à ! tui có gì không phải thì mình tha thứ nghen, may mốt tui hỏng dám trách mình nửa đâu !
Bây giờ Nhàn đã tỉnh hẳn, Cô thấy quả thật là mình còn đang sống, giấc mơ ký ức vừa qua làm cho Cô khóc, chợt nghe Thím Út hỏi Nhàn không biết phải trả lời sao để Thím Út hiểu được "Nàng". Trời lại trớ trêu thay, mà cũng hồng ân cho nàng trở lại trần gian gần cha già để báo hiếu.
- Ồ không có gì đâu má nó ! tui nằm chiêm bao đó mà !
- Nằm chiêm bao gì mà la rồi lại khóc nửa ?
Nhàn chỉ mỉm cười Nàng nghĩ; Thím Út làm sao biết được những bí ẩn của con người?
Đã nghe gà trong Sóc bắt đầu gáy rộ lên, Nhàn ngồi dậy bước xuống giường dáng đi nhún nhảy ra nhà sau rửa mặt. Nàng cảm nhận không khí ẩm lạnh trên da thịt sau cơn mưa đầu mùa, nổi hạnh phúc giản đơn là Nàng còn sống còn gần được cha gìa .Thím Út đi theo sau nhìn dáng dấp chồng kỳ lạ rồi mỉm cười tỏ ý thông cảm .
Nhàn vào bếp nấu nước pha trà, ra trước nhà gọi Cậu Ba Hơn dậy uống nước trà do nàng pha sẳn, Cậu Ba uể oải đứng dậy bước xuống nhà sau vừa nói :
-Nhàn à! Con làm gì thức sớm vậy, trời còn tối thui hà !
-Hồi khuya con ngủ nằm chiêm bao thấy lúc con bị tụi tây đuổi bắt, chúng giết anh Hai Phát rồi hiếp con sợ quá con kêu khóc, rồi kế đó Chị Út đánh thức con dậy, bây giờ không ngủ được nửa nên kêu tía dậy con kể chuyện này cho Tía nghe !
Tiếng ông Ba Hơn từ sau :
-Thôi mơ với mộng làm gì, bây giờ con hảy sống với thực tế đi.
-D...ạ...
Thím Út hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, khi tối vợ chồng ngũ với ảnh cũng không hề vuốt ve âu yếm mà mình chủ động làm hết mọi chuyện, khác tánh tình của ảnh trước đây, nhưng chuyện này không đáng trách mà còn đáng yêu, lại thêm một chuyện lạ nửa ảnh nói chuyện với ông bạn của ảnh lại xưng hô Tía con rồi tên " Nhàn " gì nửa ? Nhàn là ai có liên quan gì đến chồng mình ? Bao nhiêu mối hoài nghi trong đầu óc làm thím ghen tức muốn nổi nóng, nhưng thím dằn cơn giận để xem xét tìm hiểu bí ẩn của hai người đàn ông này.
Nhìn hai người ngồi uống trà thím Út làm bộ đi ngang đển nghe họ nói gì, Cậu Ba Hơn nảy giờ biết hết tâm sự của Thím Út nên ông gọi Thím lại và nói:
-Thím Út lại đây, để hai Tía con tui nói điều này cho thím nghe, nhưng với điều kiện là Thím phải tin rằng những gì tui nói đều là sự thật, cần nhất là thím phải bình tỉnh để cả ba giải quyết vấn đề này cho trọn vẹn, vậy thím có đồng ý không ?
-Dạ nếu Anh Ba nói như vậy thì tui cũng nghe theo!
Cậu Ba Hơn thấy nhẹ nhỏm trong lòng cậu bắt đầu kể chuyện từ cuộc đời của cậu với Nhàn, và ngày Nhàn chết như thế nào, rồi cậu gặp Thầy Út thuốc Rắn như thế nào hôm ở nhà của Ông tư Bền, sự việc liên quan đến cái chết của Thầy Út rồi đến khi Thầy Út tỉnh lại thì hoàn toàn trở thành một người khác, không ai xa lạ đó chính vong hồn đứa con gái đáng thương của cậu, và sự kiện xảy ra kỳ lạ trong mấy hôm nay mà Thím đã thấy.
Thím Út ngồi nghe trong lòng của Thím vô cùng kinh ngạc cảm thấy có nhiều điều không thể nào tin, mà cũng không thể không tin thím Út hỏi Chồng.
-Vậy "Anh" còn nhớ tới Mẹ mình không ?
Thầy Út lắc đầu :
- Ngay cả gương mặt của mẹ Thầy Út ra sao tôi còn không biết huống chi là nhớ!
- Vậy anh có nhớ lúc hai vợ chồng mình thành hôn mình tặng cho tui cái gì không ?
- Chi Út à ! Tui là Nhàn cũng là Phận gái như chi không phải là Thầy Út đâu, tui làm sao biết được ảnh tặng gì cho chị!
- Ôi không đâu, chắc mấy người gạt tui thôi !
Thím Út cảm thấy mình bắt đầu đau khổ như mất mát điều gì to lớn, hai hàng nước mắt bắt đầu chảy dài trên gương mặt thanh tú, thím nói nghẹn ngào qua  tiếng khóc:
-  Nếu anh không còn thương tui nửa thì anh có quyền đi với ai thì đi đi đừng giả bộ này nọ làm tui thêm khổ!!!
Thím Út đứng lên vừa khóc vừa đi vào trong buồng. Nhàn thấy mình khổ tâm hơn bao giờ hết, cô nhìn Tía ngầm nói thà không nói thì hơn . Câu Ba Hơn lắc đầu thở dài hai người không ai muốn nói với nhau đều gì nửa, họ cũng biết nếu nói nửa chỉ làm tổn thương cho người đàn bà bên trong kia. Cậu Ba nhất định nhờ vị Lục Cả trong chùa giúp đở...
Buổi bình minh kéo dài, những người dân trong sóc bắt đầu ra đồng, họ đi ngang qua nhà Chú Út đều chào hỏi chú, nhưng khổ cho Nhàn không biết họ là ai tên gì, chỉ mỉm cười xã giao với họ, ngay cả những câu thổ ngữ cô cũng chẳng biết họ nói với xác Thầy Út cái gì? Cô mặc kệ bây giờ cô đã có thân xác, có cuộc sống mới trời cho cô thì phải sống, chứ nghĩ ngợi đối phó làm gì cho mệt!!!
Cậu Ba Hơn đứng lên bước sang chùa của các vị Lục Thum cách đó không xa, nhìn mái chùa cong vươn những đỉnh tháp nhọn uy nghi lên bầu trời trong xanh không gợn một chút mây như một thế giới diệu mầu an lạc, tiếng chuông chùa khoang thai điểm từng âm thanh thánh thoát hòa lẫn với tiếng đọc kinh buổi sáng làm Cậu Ba thấy trong lòng như nhẹ hẳn những lo âu, nổi vất vả bất hạnh mà cậu đang gánh chịu...
Cậu Ba quỳ trước chánh điện tâm thành cầu nguyện đức Phật Tổ gia hộ cho Tía con của Cậu thoát mọi oan nghiệp, Cậu nguyện sẽ xuất gia tu hành để giải thoát nợ trần.
Một vị Lục già bước đến bên Cậu vái chào, cậu đáp lễ và chấp hai tay thưa cùng sư tất cả mọi sự thật của Nhàn (Thầy Út), Vị Lục Cả mời cậu vào khách đường phía sau hậu điện. Sau khi nhấp một ngụm nước trà Cậu Ba bắt đầu kể cho Vị Lục Cả nghe rồi ông kết luận:
-Thưa Lục, tuy rằng bây giờ con rất mừng vui khi có lại đứa con đã mất! Nhưng điều này làm cho con và Nhàn khó xử, vì nó đảo lộn tâm hồn ý thức giới tính của Nhàn trong thân xác của Thầy Út, chính chổ này làm khổ cho vợ Thầy Út, con thấy khó xử quá nhờ Lục giúp chúng con giải thoát mọi oan nghiệp này !
Vị Lục Cả lặng yên nghe câu chuyện ông đằng hắng giọng nói nhỏ nhẹ :
-Thí chủ hảy bình tâm, tui đã biết từ lúc hôm kia khi hai người về đến, đây là một chuyện hiếm thấy trong cõi trần tục này nhưng không phải là không có, tui sẽ giúp cho các người, bây giờ ông về bên nhà gọi hai vợ chồng họ cùng qua đây.
Cậu Ba Hơn Dạ nhỏ rồi đứng lên về bên nhà Thầy Út gọi vợ chồng họ sang chùa gặp vị Lục Cả.
Sau khi vái chào vị Lục Cả, họ được mời ngồi, bấy giờ Lục cả mới nói với hai vợ chồng Thầy Út:
-Tui mời hai vị qua đây để hỏi hai người muốn giải thoát oan nghiệp này không ?
Thím Út ngơ ngát không hiểu gì còn Thầy Út nhanh miệng trả lời :
-Thưa Lục Thum con muốn lắm, e Chị Út không đồng tình lại hiểu lầm chỉ tự vận làm thiệt thân thì con mang tội ! Xin Lục Thum có cách nào hay giải quyết cho được vẹn toàn con xin đội ơn Lục Thum !
Vị sư già quay sang Thím Út ôn tồn nói :
-Thím Út có nghe những lời của Cô Nhàn nói không? Linh hồn ở bên trong thân xác của chồng Thím là một người đàn bà chứ không là Thầy Út đâu ! Vong linh của Thầy đã tán vào hư không rồi vì không còn đủ hồn vía nên khi nhập vào thân xác củ không được, khi hồn nhập vào thân xác của Thầy Út hôm qua không còn nhớ gì cũng không trụ được lâu nên bị gió âm giới cuốn hút đi, tui phải nhờ các vị Phật Hộ pháp nắm bắt lấy linh hồn của Thầy Út mà giử ở ngọn đèn dưới bàn phật kia để tụng kinh siêu độ cho Thầy Út.
Thím Út bây giờ đã hiểu dần câu chuyện dị kỳ "Thay hồn đổi xác" của hai người, hai giới tính khác biệt, thím nghĩ hèn gì Thầy Út không chịu âu yếm vợ chồng cùng với Thím :
-Con cúi xin Lục cả rộng lòng từ bi gíup cho vợ chồng con sum họp, con xin đội ơn Lục Thum suốt đời ?
-Thím út, không phải mình muốn mà được, nếu có thể được như thế thì đâu cần tui phải nói với thím những lời giải thích cốt ý cho thím biết những gì thuộc về thím và còn phần nào thuộc về tâm linh của Cô Nhàn, đừng bi quan, đừng quá vị kỷ làm thiệt thân mình mà hại người khác. Phật dạy :"- Làm người hảy mở rộng lòng mình thông cảm yêu thương với mọi người thì tất nhiên mình cũng sẽ có hạnh phúc!"
Ông ngừng giây lát rồi nói tiếp:
- Tuy hiện tại Cô Nhàn trong thân xác Thầy Út, tuy một mà hai .
-  Một là hồn người Nữ, hai là thân xác Thầy Út tuy sống như thế nhưng : Nếu không có hồn cô Nhàn thì thân xác này bị điên dại không ý thức, Hồn cô Nhàn không có xác của Thầy Út thì chỉ làm cô hồn ngạ quỷ lang thang trong âm giới chờ đến ngày hồn phách huỷ hoại. Nay ý trời đã cho Cô Nhàn thân xác của Thầy Út vậy thì các người hảy vì chút tình lẫn nhau cư xử cho tốt đẹp không nên phụ nhau. nói xong vị Lục Cả đứng lên kêu Thầy Út ra trước dặn nhỏ vài lời, Sư đưa một dây CaTha choàng vào cổ Thầy Út dặn :
- Khoảng ba năm sau, đến một ngày nào đó Cô Thấy trong người quay cuồng muốn bay lên thì vuốt vào dây Catha đọc câu chú như thế này...thế này !!!
Thầy Út hỏi :
- Thưa sư vì sao lại có trường hợp như vậy ?
- Đó là vì sắp hết duyên nghiệp nên mới có hiện tượng thoát xác, sau khi đọc chú xong thì cô dần dần sẽ bình yên trở lại, Cô có duyên nghiệp 3 năm thôi! Phải lo mọi sự gia đình hoàn tất rồi chờ ngày thoát xác thôi tui có bấy nhiêu lời căn dặn Cô hảy đi đi !!!
Nói xong vị Lục Cã bỏ vào hậu liêu.
Thầy Út dạ nhỏ rồi cùng Thím Út và Cậu Ba về nhà. Trên đường về ba người theo đuổi mỗi ý nghĩ khác nhau, Thầy Út lên tiếng hỏi Câu ba :
-Tía À ! Ba năm nửa thôi mọi chuyện sẽ chấm dứt, con cũng được gần Tía một thời gian này để báo hiếu rồi !
-Tía cũng không cần con báo hiếu , miễn con sống hạnh phúc là Tía vui lòng rồi, thôi con ở lại đây sống cho tốt Tía về bển thỉnh thoảng Tía qua ghé thăm hai người .
Về đến nhà Nhàn kéo thím Ut vào buồn nói nho nhỏ :
-Chị Út, Anh chị là ân nhân của Tía con tui, trước khi đi, tui xin chị tha thứ cho tui đi để tui về gần bên Tía chăm sóc báo hiếu ổng trong lúc tuổi già !
Thím Út buồn bả nghẹn ngào nói qua nước mắt :
-Hai người đi đi tui bây giờ khổ quá ! Chồng thì còn sờ sờ đó mà xa lạ như chưa từng quen biết, lại phải chia ly, con tui còn nhỏ dại có cha mà như không , biểu tui ăn nói làm sao với họ hàng đây !!!
Cậu Ba từ nảy giờ ở ngoài buồng nghe lén hết câu chuyện của hai người thì cậu lên tiếng lớn cố ý cho hai người nghe :
-Thầy Út không cần theo tui về bển, hay là các người không chê tui là người già cả thì tui xin ở lại đây sống với con cháu cho vui!
Hai vợ chồng Thầy Út nghe nói thảy đều vui vẻ, hai người bước ra ngoài Thím Út sụp lạy Cậu Ba gọi bằng Tía 2 giọt nước mắt mừng rở chảy dài trên má :
-Con xin Tía thương tụi con nếu không có ảnh thì con chắc chết mất !
-Thôi Thím...À con đứng lên, bây thiệt là trẻ con, hở một chút là khóc !
Thím Út nói :
-Mình với tui đi chợ hôm nay đải Tía một bửa ăn cho thịnh soạn.
Không đợi Thầy Út trả lời Thím nắm lấy tay Thầy kéo đi với nụ cười rạng rở trên môi như thời con gái mới lớn. Ngoài kia vạt nắng ban mai trải vàng óng ả trên khúc sông êm đềm, cái yên bình của nó hàm chứa đựng mọi sự kiện của dân làng trong Sóc, là chứng nhân thời gian của những thế hệ nối tiếp nơi đây...
HẾT.
"Chốn hư không Trời vô ngôn quán đảnh,
Pháp hiện tiền vi tiếu một cành hoa
DAOKY

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét